Ấu Hoàng

Chương 25. Ngoại giao.

 

Nhìn bản đồ Đại Việt – Chiêm Thành, tôi dự đoán Minh Linh nằm ở khu vực Quảng Trị hay Quảng Bình. Còn cha của Jal, Harivarman IV đang ở địa phận tỉnh Quảng Nam. Hai ngày đi xe ngựa phóng hết tốc lực, tôi và Lưu Khánh Ba có mặt ở kinh đô Chiêm Thành vào lúc hoàng hôn.

Đập vào mắt tôi đầu tiên là một bức tượng cao đến bốn năm mét bằng vàng miêu tả một vị thần bốn tay đang nhảy múa. Ông ta có mái tóc dài, một tay ông ta cầm một cây đinh ba lớn và toàn thân ông như sáng lên dưới ánh hoàng hôn. Không có ý xúc phạm đâu, nhưng hai trong số bốn tay của ông ấy như đang múa quạt vậy.

Jal đứng trước bức tượng và hành lễ. Tôi cũng làm theo, đặt hai tay bắt chéo ngực kiểu Wakanda và cúi đầu.

“Bệ hạ, làm như thế…”

“Nhập gia thì tùy tục.” Tôi nhắc. “Khánh Ba, anh cũng mau làm đi.”

Lưu Khánh Ba đành làm theo.

“Đó là ai thế?” Tôi hỏi Jal.

“Là thần Shiva.” Anh ta đáp. Tôi nhớ cái tên này từ những bộ phim Ấn Độ.

“Ông ta… vĩ đại lắm sao?”

“Người là vị thần đứng đầu Svarga. Là thần hủy diệt, vị thần đứng đầu trong tôn giáo của chúng tôi.”

“Tôn giáo của Ngài thờ thần hủy diệt ư?” Lưu Khánh Ba hỏi.

“Dù Người là thần hủy diệt và thường đem lại chết chóc nhưng Người cũng là vị thần kiểm soát bệnh tật. Chúng tôi cầu khấn tên Người mỗi khi muốn vượt qua bệnh tật và chết chóc.”

Một thiếu niên và một đứa trẻ mặc áo giao lĩnh trơn, đi chân đất, đầu đội khăn vấn bước qua các ngôi đền Ấn Độ giáo. Tôi nhanh chóng nhận ra những ngọn tháp đã từng thấy trong sách Mỹ Thuật về kiến trúc người Chăm. Nhưng bây giờ tôi đang được nhìn chúng khi đang khởi công xây dựng.

Những đền đài ấy là những tòa tháp được xây bằng gạch đỏ cao chót vót. Những bức tượng thần có nhiều tay mà tôi đoán được qua mấy bộ phim Ấn Độ như Shiva và… hết rồi.

Được rồi, đoạn tiếp theo sẽ hơi mất thuần phong mỹ tục đấy.

Tôi nhìn thấy một chiếc dương vật to đùng bằng đá dựng sừng sững giữa đường. Trên đấy còn có ba đường kẻ bằng phấn trắng, đường ở giữa có một chấm tròn màu đỏ. Cái thứ ấy được đặt trên một cái bồn có đường dẫn nước chảy xuống đất. Có một người phụ nữ đi đến và tưới nước lên nó.

“Cái… gì thế?” Lưu Khánh Ba không giấu nổi sự tò mò với dị giáo.

“Chúng ta gọi đó là Linga Yoni.” Không biết là do tôi tưởng tượng hay Jal đang cười chúng tôi. “Là biểu tượng của thần Shiva. Cái cột đó, tượng trưng cho nam, còn cái bệ ở dưới tượng trưng cho nữ.”

“Là…”

“Đúng rồi.” Vak không để tôi đoán. “Là bộ phận sinh dục.”

“Vương tử Jal.” Lưu Khánh Ba hằng giọng. “Ta hiểu là Ngài đang có thiện chí, nhưng vua nước ta còn nhỏ. Nói những lời ấy…”

“Ta tưởng cậu có vợ rồi? Những hai cô.” Jal tròn mắt nhìn tôi. “Lẽ nào cậu… chưa…”

“Văn hóa chúng ta khác các Ngài.” Lưu Khánh Ba nhắc. “Chúng ta theo lễ giáo Khổng Nho, những thứ… những thứ tục tĩu kia…”

“Không sao đâu Ba.” Tôi mỉm cười. “Ta chỉ hơi giật mình thôi. Ta và anh cũng có một cái ở giữa hai chân mà.”

“Bệ…”

Tôi nghĩ anh ta đang ước được quay ngược thời gian và về nhà ngủ chứ không phải đi theo tôi. Khi ba người bước qua, anh còn giả vờ là mình không quan tâm đến thứ đó bằng cách quay mặt đi và nhìn nó bằng khóe mắt.

Chúng tôi đứng trong một căn phòng lớn được đốt đuốc sáng trưng. Mùi trầm hương thơm thoang thoảng bay vào mũi tôi. Người đàn ông ngồi trên chiếc ngai lớn dát vàng đang dùng tay bốc thịt nhai ngấu nghiến.

“Jal,” Ông ta gọi con bằng tiếng Chăm, nhưng tôi đã học lỏm được đôi chút nên có thể nghe hiểu rồi. “con dẫn ai tới vậy?”

“Một người bạn của con.” Jal đưa tay về phía tôi.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Quốc vương Chiêm Thành Harivarman IV. Ông ta có thân hình vạm vỡ với nước da bánh mật dưới ánh nến sáng quắc như ban ngày. Mái tóc đen của ông loăn xoăn và dài ngang vai, hàm râu quai nón của ông được cắt tỉa gọn gàng và đôi mắt màu hổ phách của ông nhìn tôi chằm chằm.

Tôi vô thức bước về phía ông. Bàn ăn trước mặt ông nhắc tôi rằng cả ngày hôm nay tôi mới ăn có một tô mì nóng lúc sáng sớm.

“Lý Càn Đức.” Ông nhìn tôi và chuyển sang nói tiếng Việt.

“Ông…” Tôi trố mắt nhìn ông.

“Đôi mắt của ngươi, giống Nhật Tôn lắm.”

“Ông biết phụ hoàng ta?”

“Ta gặp hắn tám năm trước ở Phật Thệ.” Ông nói. “Cũng phải cảm ơn hắn đã bứng hộ ta tên Rudravarman cùng đám thân binh của hắn.”

“Làm sao ông biết mặt ta?”

“Ở xứ Minh Linh có tai mắt của ta kia mà.” Vua Chiêm nói và giật một quả nho.

“Thế ngài định lấy lại xứ ấy sao?”

“Không.” Ông ta đáp và cúi tới nhìn thẳng vào mắt tôi. “Ta muốn cả cái đất nước Đại Việt của nhà ngươi ấy.”

“Nói càn!” Lưu Khánh Ba quát lên.

“Vừa hay, ta cũng muốn cả cái liên minh của ngài trở thành lãnh thổ của Đại Việt.” Tôi siết chặt bàn tay, cố tỏ ra rằng tôi và ông ta ngang hàng. Nhưng đôi chân tôi thì run lẩy bẩy còn Harivarman thì chắc đang cười trong lòng.

“Vậy là nhà ngươi đích thân tới tuyên chiến?” Hắn hỏi. Khí thế của hắn mạnh hơn Jal hàng nghìn lần. Khí thế của bậc quân vương.

“Không.” Tôi đáp. “Chuyện nước nào diệt nước nào, hãy để hậu thế quyết định. Còn bây giờ…”

Tôi lùi lại chắp tay.

“Harivarman. Hãy chuyển hướng quân của ngài đến Chân Lạp.”

“Tại sao?” Ông vua Chiêm Thành vừa nói vừa nhằn xương gà.

“Thế tại sao ngài lại quyết định đánh nước ta?”

“Vì nếu Đại Việt trở thành đất của ta, ta có thể một mạch giao thương với Đại Tống mà không cần phải nộp lộ phí cho đám giao long các ngươi.” Harivarman đáp. “Hơn nữa, nước ta và Chân Lạp có chung một nền văn hóa. Tại sao ta lại phải đi liên minh với một nước có nền văn hóa khác mình để đánh nước có cùng văn hóa với mình?”

“Vì đánh Chân Lạp sẽ cho ngài nhiều lợi ích hơn.” Tôi thẳng thắn nói.

“Ngươi nói thử xem.” Harivarman đưa tôi cái đùi gà.

“Như ngài thấy, dù đã trải qua một nghìn năm bắc thuộc, Đại Việt ta vẫn là dân tộc nói tiếng Việt, vẫn cắt tóc đi chân trần, vẫn xăm mình vẫn thờ cúng các vua Hùng. Sau hàng nghìn năm, huyết quản chúng ta vẫn chảy dòng máu rồng tiên. Chúng ta là Con Rồng Cháu Tiên, Lạc Long Quân và Âu Cơ vẫn là Quốc Tổ Quốc Mẫu. Hán – Đường mất cả nghìn năm vẫn không thể đồng hóa dân tộc ta hoàn toàn. Ngài nghĩ ngài có thể khiến dân tộc ta thờ một cái dương vật ư?”

Tôi có thể nghe tiếng Jal bật cười ở phía sau.

“Thế còn Chân Lạp?”

“Với nền văn hóa giống nhau, ngài hoàn toàn có thể dễ dàng biến người Chân Lạp thành người Chăm. Hơn nữa, nếu ngài lấy tượng vàng từ nước ta, ngài sẽ phải nấu chảy chúng ra để làm tượng mới. Còn tượng từ Chân Lạp thì không.”

“Chỉ thế thôi à?” Ông ta vẫy cái cánh gà trước mặt tôi.

Tôi bặm môi nhìn ông ta.

“Kém quá.”

“Thế nếu như ta nói rằng Ngài sẽ có được lợi ích kinh tế khổng lồ nếu liên minh cùng Đại Việt đánh Chân Lạp thì sao?” Lưu Khánh Ba lên tiếng.

“Nói ta nghe xem.” Harivarman đánh lông mày cho Lưu Khánh Ba.

“Cảng biển ở ba châu phía nam Đại Việt đang được khởi công xây dựng rất thuận lợi. Trong vòng mười năm nữa sẽ trở thành địa điểm giao thương sầm uất không kém gì Nghệ An. Thuyền buôn phương tây, khi đi qua các eo biển phía nam thường sẽ gặp giặc cướp người Chà Và. Nhất định sẽ đi gần vào lãnh thổ các ngài…”

“Điều đó vẫn luôn diễn ra suốt hàng trăm năm qua.” Harivarman nhấn mạnh. “Các ngươi không nghĩ ra được cái gì hay ho hơn à?”

“Ngài đã bao giờ thấy chim phỉ thúy chưa?” Lưu Khánh Ba hỏi tiếp.

“Chim phỉ thúy?” Harivarman hỏi lại.

“Đó là một loài chim có bộ lông đẹp đến mức vương công quý tộc nhà Tống không tiếc ngàn vàng để mua cho bằng được.”

“Con đã từng thấy.” Jal lên tiếng, cậu ta cố ý nói bằng tiếng Việt để mọi người cùng hiểu. “Loài chim đó tuy bé nhưng màu lông thực sự rất đẹp.”

“Ngài nghĩ xem, nếu ở Đại Tống nó đã có giá vạn lạng vàng, thế nếu đem hương Kỳ Nam ấy bán cho các nước xa như Liêu, Cao Ly và Nhật Bản thì sao?”

“Giá sẽ còn cao hơn ư?” Harivarman bắt đầu hứng thú.

“Phải.” Lưu Khánh Ba tiếp tục. “Các ngài có kỹ thuật hàng hải, bọn ta có tài nguyên. Nếu các ngài tiếp tục giữ quan hệ hòa hiếu với Đại Việt, bọn ta sẽ cung cấp hàng hóa với giá cả phải chăng để các ngài mang đi khắp thiên hạ.”

“Đi… khắp thiên hạ?” Harivarman nhướn mày.

“Chân Lạp không thể cho các ngài những ưu đãi ấy đâu.” Lưu Khánh Ba nói tiếp. “Nếu bây giờ cả ngài và Chân Lạp cùng công đánh Đại Việt, ngài nghĩ nước nào sẽ lời hơn? Một Chiêm Thành vẫn đang rối loạn nội bộ hay một Chân Lạp đã và đang hùng mạnh suốt hàng chục năm? Hôm nay có thể ngài sẽ chiếm được đất đai, nhưng mười năm nữa, các tiểu quốc dưới trướng ngài sẽ tiếp tục thần phục ngài hay quay sang quỳ gối trước Chân Lạp còn mạnh mẽ hơn trước?”

“Ngài thấy rồi chứ?” Tôi nhanh nhảu lên tiếng. “Hợp tác với Đại Việt đánh Chân Lạp, ngài sẽ được lợi về cả kinh tế và chính trị.”

“Jal!” Harivarman gọi con.

“Dạ.”

“Bảo chú Bong của con chuyển hướng đi. Nếu Chân Lạp cử thân vương dẫn quân, thì chúng ta cũng sẽ đáp lại chúng bằng một thân vương.” Harivarman tiếp tục ăn. “Chúng ta sẽ tiến thẳng tới Angkor.”

“Này,” Tôi hỏi Lưu Khánh Ba khi đang dùng bữa ở một cung điện khác. “chuyện giảm giá cho Chiêm Thành, ai cho anh tự quyết định đấy?”

“Bệ hạ không nói gì tức là chuẩn ý rồi còn gì.” Lưu Khánh Ba nhún vai. “Hơn nữa, bệ hạ bớt chút tiền tiêu vặt mà bảo toàn được độc lập và toàn vẹn lãnh thổ thì quá hời rồi còn gì.”

Lưu Khánh Ba dừng nói và tập trung lọc xương gà.

“Trong chuyện này chúng ta cũng có lời. Dân Việt chúng ta giỏi nghề sông nước nhưng ra đại dương là một phạm trù khác. Trái lại, người Chiêm Thành lại thạo việc di chuyển trên biển lớn. Để họ mang sản vật nước ta tới Tây Trúc, Ả Rập hay thậm chí là La Mã, chúng ta thực ra chẳng lỗ đâu ạ.”

Tự nhiên tôi thấy ánh mắt Lưu Khánh Ba trở nên nham hiểm không kém gì Lưu Khánh Đàm.

“Anh không dùng đũa à?” Tôi hỏi khi thấy anh ta xé thịt gà cho vào miệng.

“Nhập gia tùy tục, thưa bệ hạ.”


NOTE: chương này độc giả có thể sẽ thấy rất vô lý vì các nhân vật sử dụng nhiều thuật ngữ địa lý & chính trị hiện đại, do tác giả không biết thời đó sử dụng từ gì. Mà nội việc vua tôi Chiêm Thành nói tiếng Việt sõi như tiếng mẹ đẻ đã vô lý rồi.

back top