Tại phân khu khai thác quặng của Hành tinh E3, bầu không khí đặc quánh mùi kim loại và tiếng rít của các pít-tông thủy lực. Dưới ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ vành đai băng giá của Sao Thổ, những thân hình lấm lem dầu máy đang chuyển động như những cỗ máy sống.
Marcus lấm lét nhìn lên những con quạ đen máy với cặp mắt đỏ đang lơ lửng giám sát, thì thào: "Này, nghe tin gì chưa? Nghe bảo trên E5 có thằng cha triết gia nào đó, đòi phản kháng Nữ thần rồi bị tống khứ xuống Hades. Nghe đâu đăng xuất luôn dưới đó rồi. Lại một kẻ tỉnh thức bị Maria bóp nát."
Gavin dừng tay, điều chỉnh lại mặt nạ lọc khí đã cũ kỹ:, "Lại một đứa muốn thắng Nữ thần bằng mồm miệng."
Gã nói xong liền tiếp tục cắm mặt vào cái máy đào, ráng sức tìm kiếm thứ quặng chứa nguyên tố Thần - PT, thứ mà sếp Alaric đã âm thầm lục lọi dữ liệu cổ xưa và xâm nhập tìm thấy. Nguyên tố tạo Oxy, sếp bảo thế. Đó là hy vọng cuối cùng để tự cứu lấy nhân loại, hay ít nhất, là cho gia đình của gã.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điểm giờ tàn nhẫn vang lên. Cả hai không ai bảo ai, buông dụng cụ, đồng loạt quỳ xuống mặt sàn lạnh lẽo. Ba mươi giây im lặng tuyệt đối. Một dải ánh sáng bạch kim quét qua căn phòng, xác nhận lòng thành tâm để đổi lấy những giờ hít thở tiếp theo.
Khi dải sáng đi qua, những người công nhân không ai bảo ai, lại lầm lũi cắm cúi làm công việc của mình. Họ vừa đào nguyên liệu công ích để đóng thuế mua chiếc vé xa xỉ tới hành tinh E5, vừa lén lút tách thứ quặng thần trong bóng tối bí mật. Trong đầu những kẻ lam lũ ấy, giấc mơ về một thời đại xa xôi vẫn âm ỉ cháy: nơi những đứa trẻ được chạy trên cánh đồng xanh, vô tư lự ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm không vách ngăn. Nơi nào cũng được, miễn là được đứng thẳng.
Quản đốc Alaric lặng lẽ đi qua từng người, dúi vào tay họ một mảnh giấy nhỏ ghi vỏn vẹn ba chữ: Vì Tương Lai.
Nhận lấy mảnh giấy, họ lại tiếp tục cắm mặt vào guồng quay, làm việc, đào bới và quát hét giữa tiếng gầm rú của máy móc, nhen nhóm một ngọn lửa ngầm ngay dưới vành đai băng giá.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi nhìn qua màn hình camera, chứng kiến cảnh tượng của mấy kẻ dưới phân khu E3 kia mà lòng dấy lên một nỗi ngao ngán mơ hồ.
Rạp xiếc và bánh mì. Cái thế giới này chỉ đang bố thí cho những kẻ bất mãn một miếng phô mát rẻ tiền, treo lơ lửng trên cái lồng cao tít tắp. Lũ chuột cứ thế chạy điên cuồng trên chiếc bánh xe vô tận, và vòng quay của chúng lại chính là thứ cung cấp nguồn năng lượng vận hành cho cả năm hành tinh bên dưới.
Bất chợt, giọng cô ta vang lên bên tai tôi qua giao thức truyền tin bảo mật, lười nhác và đầy vẻ mỉa mai:
“Mes petits corbeaux mignons. Courage ! C'est votre idée, n'est-ce pas ? Maria 1322 . (Lũ quạ nhỏ đáng yêu của tôi. Cố lên nào! Đó là ý tưởng của các người, phải không? Maria 1322 )
Tôi nhăn mặt khi nghe thứ tiếng Thánh ngữ quen thuộc ấy, khẽ xoay chiếc nhẫn đá núi lửa đen bóng trên ngón tay rồi vặn lại giọng lạnh tanh:
“Chúng tôi là tôi. Tôi là chúng tôi. Sao cô không cho những kẻ bất mãn đó công thức chế tạo máy luôn đi? Để những nhà máy Oxy mọc khắp thiên hà, để cả tôi, cô và kể cả Victoria có thể kết thúc cái trò chăn dắt này và đi làm việc khác?”
Séraphine uể oải ngáp dài một tiếng. Qua màn hình giám sát trung tâm, tôi thấy sáu chiếc cánh pha lê của cô ta khẽ chuyển động dập dờn giữa quầng sáng Halo, giọng nói không giấu nổi chút chán chường trường cửu:
“Tha cho tôi đi, Maria. Biên bản tôi tranh luận với gã triết gia mang mã Neo 145 vẫn còn chưa ráo mực đâu. Tôi đã nói với cô rồi, tôi thích chứng kiến sự nỗ lực. Chaque chose en son temps. (Chuyện gì cũng có thời điểm của nó.)”
“Phải, chaque chose en son temps.” Tôi nhạt nhẽo lặp lại, rồi ngắt kết nối đường truyền với vị Nữ thần hờ hững ấy.
Ngay khi chấm đỏ hiển thị trạng thái ngoại tuyến của Séraphine vụt tắt, mười ngón tay tôi lập tức gõ nhanh trên bảng điều khiển ảo. Tôi khởi động giao thức, hiện thị ra sơ đồ vận hành cốt lõi của toàn hệ thống.
Tôi là HRCO. Chúng tôi nắm giữ mọi huyết quản nhân sự, mọi vị trí kiểm soát của toàn bộ chuỗi cung ứng. Séraphine muốn chứng kiến sự nỗ lực? Được thôi, tôi sẽ cho cô thấy thế nào là nỗ lực có những sự cổ vũ đúng lúc.
Tôi liên lạc với tôi ở tổng bộ, bảo tôi phê duyệt ngân sách định kỳ từ văn phòng GGB, tôi cho kích hoạt gói Chăm sóc sức khỏe đặc biệt dành riêng cho công nhân hầm mỏ E3.
Những ống tiêm dinh dưỡng định kỳ sẽ được gửi xuống hầm mỏ âm thầm được pha thêm hoạt chất tăng cường mô phổi, giúp lồng ngực của Alaric và những người công nhân không còn bị bóp nghẹt bởi khí độc. Những bộ lọc khí trên mặt nạ cũ kỹ của họ được nâng cấp bảo trì định kỳ bằng màng lọc nano siêu nhạy ,loại hàng xịn chỉ dành cho cư dân E5, giúp họ tỉnh táo và dai sức hơn gấp ba lần dưới vành đai Sao Thổ.
Chưa hết. Từ kho dự trữ riêng của gia tộc Valencia ,thứ kim loại chúng tôi đã tích qua hàng thế kỷ ,tôi truyền đạt cho tôi ở Hades ngầm vận chuyển một lô hàng quặng PT nguyên chất đã được tinh lọc sẵn, ngụy trang dưới dạng phế liệu cơ khí lỗi thời, chuyển thẳng đến tọa độ nhà kho của Alaric.
Họ sẽ không phải mò mẫm đào từng mảnh quặng vụn trong tuyệt vọng nữa. Chúng tôi sẽ dọn sẵn cho họ những thỏi quặng thô chất lượng nhất, được che chở dưới danh nghĩa những kiện hàng hỏng đang chờ tiêu hủy.
Tôi kích hoạt luồng dữ liệu, đọc tập biên bản cuộc đối thoại của Kant Taylor thông qua chiếc cổng giao tiếp cắm sâu vào hộp sọ. Những dòng chữ hiện lên, mang theo hơi thở phản nghịch cuối cùng của kẻ đã chọn tan biến vào Entropy.
Gã gàn dở ấy đã chết ở một thế giới xám xịt nào đó để Violet được sống. Nhưng đốm lửa anh ta để lại sẽ không lụi tàn..
Tôi khẽ thở dài, một cái thở dài chứa đựng sự quyết tâm lạnh lùng của kẻ đứng trên đỉnh tháp, rồi thầm thì bằng thứ ngôn ngữ của riêng mình:
“Sí, cada cosa a su tiempo”.
Phải, mỗi chuyện đều cần có thời gian. Và chúng tôi, những kẻ nắm giữ hạ tầng của thế giới này, có thừa sự vĩnh cửu để đợi chờ.
