Căn phòng trắng bỗng chốc lặng phắt, chỉ còn tiếng rít trầm đục của lỗ sâu không gian đang chờ đợi nuốt chửng kẻ dám thách thức thần linh. Séraphine đứng đó, gương mặt không còn vẻ trêu đùa hay mệt mỏi. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt của một kẻ cầm cân nảy mực vừa tìm ra một phương trình trớ trêu nhất để hóa giải sự bướng bỉnh của tôi.
Cô ta khẽ gật đầu, một cái gật đầu mang sức nặng của một định luật vật lý.
"Được thôi, Kant. Cậu sẽ được toại nguyện. Cậu sẽ được trở về thế kỷ 21, được sống một cuộc đời 'tự do' với những lo âu, được già nua, được xấu xí và được tan biến vào hư vô theo đúng quy luật Entropy mà cậu hằng tôn thờ."
Séraphine bước lại gần lỗ sâu, nhưng tay cô ta lại hướng về phía bục đá trắng. Ánh sáng từ Trái tim Bạch Kim rực lên một sắc tím lộng lẫy, dệt nên một hình hài từ những hạt lân quang còn sót lại của buổi lễ hỏa thiêu.
"Còn Violet..." Séraphine nhẹ nhàng nói, âm thanh vang vọng như một lời nguyền ngọt ngào. "Ta sẽ hồi sinh cô ta. Ta sẽ cho cô ta sự bất tử, một cơ thể hoàn mỹ vĩnh viễn, và quan trọng nhất, theo đúng ý cậu, cô ta sẽ không bao giờ phải quỳ lạy ta thêm một lần nào nữa. Cô ta sẽ là thực thể tự do duy nhất trong thiên hà này không bị ràng buộc bởi nhịp thở 4 giờ."
Cô ta quay lại nhìn tôi, nụ cười trên môi mang một sự tàn nhẫn đạt đến độ tuyệt mỹ:
“Nhưng cô ta sẽ ở lại đây, Kant ạ. Trong khi cậu ở thế kỷ 21 mỏi mòn với những hóa đơn và những cơn đau khớp của tuổi già, ta sẽ cấp riêng cho Violet một màn hình holographic vô tận kết nối thẳng vào cuộc đời cậu. Cô ta sẽ đứng từ đỉnh cao của sự bất tử để nhìn cậu già đi và chết. Cô ta sẽ nhìn thấy người đàn ông mình yêu từ một gã trai trẻ kiêu ngạo thành một ông lão lụ khụ"
Séraphine chỉ tay vào tôi, giọng cô ta đanh lại:
"Cậu nói cậu không muốn định đoạt thay cho cô ấy? Vậy thì đây là sự tự chủ tuyệt đối. Khi cậu chết đi, Violet sẽ vẫn còn đó, trẻ trung và rực rỡ như ngày đầu. Lúc đó, cô ấy muốn làm gì với nỗi đau của mình, muốn tiếp tục sống hay muốn tự tiêu tán để tìm cậu, đó là quyền tự chủ của cô ấy. Ta sẽ không can thiệp. Ta sẽ để cô ấy nếm trải cái 'tự do' đầy cay đắng của việc sống mãi để chứng kiến người mình yêu tan rã."
"Cậu có dám nhận lấy sự tự do đó không, Kant?" Séraphine ghé sát tai tôi, hơi thở cô ta lạnh buốt. "Cậu chọn Entropy cho mình, nhưng lại bắt người mình yêu phải chịu đựng sự cào xé của sự bất tử cô độc? Cậu chọn 'Người' cho mình, nhưng lại biến Violet thành một 'Thần' cô đơn chỉ để cô ấy phải nhìn thấy cái chết của cậu?"
Tôi đứng sững sờ trước miệng hố sâu. Đây là nước cờ cao tay nhất của Séraphine: Cô ta cho tôi tất cả những gì tôi đòi hỏi, nhưng biến nó thành một sự dày vò vĩnh cửu dành cho người tôi yêu nhất. Nếu tôi bước qua, tôi tự do nhưng tôi bỏ lại Violet trong một thiên đường trở thành địa ngục vì sự vắng mặt của tôi. Nếu tôi ở lại, tôi phản bội lại chính lý trí mình vừa tuyên bố.
"Cô... cô tàn nhẫn hơn cả quỷ dữ," tôi khàn giọng.
"Không, Kant," Séraphine mỉm cười bao dung. "Ta chỉ đang tôn trọng quyền tự chủ của các người thôi. Bước đi, hoặc ở lại lạy lục để được già đi cùng cô ấy. Chọn đi, triết gia."
Tôi khựng lại. Tiếng rít gào của vết rách không gian vẫn cuộn xoáy dữ dội, phả luồng khí lạnh của thế kỷ cũ vào da thịt. Tôi cố cưỡng ép nhịp tim đang hỗn loạn của gã trai tuổi hai mươi phải bình ổn lại dưới cái nhìn thấu thị của vị Nữ thần toàn trị. Cô ta là một đối thủ đáng sợ, kẻ có thể bẻ gãy mọi logic phẳng bằng thứ toán học lượng tử tối tân. Nhưng chính trong sự hoàn hảo tàn nhẫn ấy, tôi đã nhìn thấy một vết nứt. Một kẽ hở của sự ngụy biện.
Tôi trầm giọng, từng chữ đanh lại như tiếng kim loại va chạm trong không gian vô trùng:
"Ban đầu cô nói không thể hồi sinh Violet vì phải tôn trọng ý chí tự do của cô ấy. Giờ đây, cô lại sẵn sàng lôi cô ấy trỗi dậy từ cõi chết chỉ để chứng minh lập luận của mình? Séraphine, cô đang tự mâu thuẫn. Cô không hề tôn trọng tự do của Violet, cô chỉ đang biến cô ấy thành một công cụ, một người rơm để bảo vệ cái luận điểm bảo bọc cực đoan của mình. Cô giống như một bà mẹ giam đứa con trong hang tối, chỉ ra ngoài vách đá và dọa dẫm rằng thế giới đáng sợ lắm, rằng chỉ có trong vòng tay mẹ mới là ấm áp muôn phần. Cái thiên đường E5 của cô, suy cho cùng, cũng chỉ là một cái hang tối được bọc nhung mà thôi."
Nữ thần dừng lại. Cơn gió lượng tử xung quanh tà váy trắng của cô ta bỗng chốc lặng đi. Đôi mắt chứa đựng những tinh vân xa xôi khẽ nheo lại, rồi cô ta nhếch môi cười nửa miệng, một nụ cười không có hơi ấm, lạnh lùng và sắc bén như một lát cắt laser.
"Nhưng cậu cũng muốn ta hồi sinh cho Violet bé nhỏ của cậu đấy thôi?"
Cô ta bước lên một bước, khoảng cách giữa hai chúng tôi lại bị thu hẹp thành một hằng số áp bức.
"Nếu cậu thực sự tuân thủ cái Mệnh Đề Tiên Quyết của vị triết gia thế kỷ 18 kia, cậu đã phải bước thẳng qua cái lỗ sâu đó từ lâu rồi chứ nhỉ? Cậu sẽ quay lưng đi mà không thèm ngoảnh lại, giữ trọn vẹn sự thuần khiết của lý tính để ôm lấy cái tự do mục nát của mình. Nhưng cậu đã không làm thế."
Cô ta ghé sát lại, thanh âm trong trẻo như tiếng pha lê va vào nhau nhưng mang sức nặng của một bản án:
"Đừng nhầm lẫn, Kant. Cậu đang đứng trước miệng hố sâu để cầu xin ta ban Phước, cầu xin một thực thể tối cao thực hiện một phép màu phi lý mà lý trí của cậu vốn khinh bỉ. Và ta, với tư cách là Đấng kiến tạo, đang đủ tử tế để đàm phán với cái tôi yếu đuối của cậu đấy, Kant.
