Kiếp Mộng Cầm: Khởi Đầu Mới

Tỉnh Giấc

Tôi không nhớ rõ tên mình.

Ký ức tựa hư không. Chỉ biết rằng, khi chút ý thức tàn tơi này bừng tỉnh, tôi đã nằm giữa lằn ranh của bọt sóng và cát mịn. Vị mặn chát của biển găm vào cuống họng, và tôi nhận ra mình đang nằm trong hình hài của một thiếu nữ. Đôi bàn tay nhỏ, mảnh khảnh và lạ lẫm.

Đám dân chài phát hiện ra ta khi bình minh chưa kịp rạng. Họ xúm lại, gọi đó là cứu, nhưng trong những đôi mắt hấp háy ánh lửa đuốc kia rõ ràng là nỗi kinh hoàng nhiều hơn sự thương cảm. Họ lùi lại, lầm bẩm những lời cầu khấn run rẩy:

 

"Mộng Cầm… Là con bé Mộng Cầm con bà Chín cuối xóm kìa!"

"Tội nghiệp, mẹ nó mới chết, đám tang vừa hạ huyệt xong là nó như kẻ mất hồn, lao thẳng ra biển tự tiêu tán."

 

Họ xầm xì về một chuyến đi ba ngày trước. Theo lẽ thường, một cái xác ngâm trong nước mặn ba ngày ròng rã đáng lý phải sình chướng, biến dạng và hôi thối. Nhưng cái xác này thì không. Làn da dưới lớp áo vải thô sũng nước vẫn hồng hào lạ thường, đôi môi thoảng sắc đào, như thể nàng ta chỉ vừa chợp mắt một giấc nồng sau chuyến lội nước đường xa.

Biển cả bao dung, nhận lấy mọi dơ bẩn, oán hận và đau khổ của thế gian, để rồi trả lại cho bờ bãi một hình hài vẹn nguyên, nhưng trống rỗng. Và tôi, bằng một cách nào đó, đã lấp đầy vẹn nguyên khoảng trống ấy.

Đành thuận theo dòng nước vậy. Kiếp này tôi là Mộng Cầm.

 

back top