Sắc Tím Ba Mươi Giây

Bản Giao Kèo Của Sự Khinh Bỉ

Tôi đặt con dao xuống. Tiếng hợp kim chạm vào bục đá trắng sứ không vang lên như tiếng của sự đầu hàng, mà gõ nhịp khô khốc báo hiệu một kỷ nguyên của sự tỉnh thức lạnh lùng. Tôi rút tay lại, từ tốn đút vào túi quần và thẳng lưng lên. Không còn sự phẫn nộ, không còn sự run rẩy, tôi nhìn thẳng vào Séraphine như nhìn một cỗ máy đang cố vận hành một thuật toán lỗi thời.

"Cô đã dàn dựng một thế bí hoàn hảo, Séraphine," tôi lên tiếng, giọng bình thản đến đáng sợ. 

"Cô biến hơi thở thành xiềng xích và biến sự nô lệ thành một lựa chọn sinh học. Cô dùng 'Ba định luật' để tự khóa mình vào vai người bảo hộ, buộc tôi phải chọn giữa việc làm kẻ diệt chủng hay kẻ phục tùng."

Séraphine không chớp mắt. Cô ta nghiêng đầu, chăm chú dõi theo từng từ ngữ thoát ra từ miệng tôi, nhưng đôi mắt vũ trụ ấy hoàn toàn ráo hoảnh, vô cảm. Ánh nhìn của vị Nữ thần lúc này trần trụi và lạnh lùng như một giám đốc kiểm toán đang quét qua một bản báo cáo tài chính đầy lỗi hệ thống, chỉ âm thầm ghi nhận các chỉ số sai lệch và phân tích các biến số tổn thất.

Tôi khẽ nhún vai, tiến lại gần bục đá, ngón tay gõ nhẹ lên mặt phẳng vô trùng để phá vỡ sự im lặng áp đảo của cô ta:

"Nhưng cô đã quên mất một điều: Cô chỉ có thể cai trị chừng nào chúng tôi còn coi cô là một Chủ thể. Cô cần sự tôn thờ, sự thăng hoa, hay thậm chí là sự căm thù của chúng tôi để nuôi dưỡng cái danh xưng 'Nữ thần' này. Thứ cô sợ nhất không phải là cái chết của chúng tôi, mà là sự thờ ơ."

Tôi bước tới, thu hẹp khoảng cách đến mức tối đa, trút thẳng sự phẫn nộ lạnh lẽo vào bản mặt vô trùng của thực thể trước mặt. Tôi nghiến chặt răng, giọng gằn lên qua kẽ răng, từng lời thốt ra sắc bén như một lưỡi dao phẫu thuật, cắt phăng cái vỏ bọc thiêng liêng của vị Nữ thần:

"Nhưng nghe cho kỹ đây, Séraphine. Tôi sẽ lạy cô như một phản xạ sinh học vô tri, như cách lồng ngực này phồng xẹp theo quán tính. Tôi sẽ dạy cho hàng tỷ sinh mạng ở E5 và cái địa ngục Hades này thấu hiểu một sự thật: Cô không phải là một Đấng tối cao. Cô chẳng qua chỉ là một hệ thống phân phối dưỡng khí, một công cụ duy trì sinh tồn quy mô thiên hà!

Ba mươi giây quỳ sụp đó sẽ bị rút cạn mọi ý niệm về đức tin. Sẽ không có lấy một mảnh vụn của lòng thành kính, không một chút nhân văn hay bất kỳ một rung động xúc cảm nào. Nó sẽ chỉ là một giao thức trao đổi vật chất sòng phẳng, một thứ thuế sinh học lạnh lẽo mà chúng tôi buộc phải nộp để duy trì sự vận hành của thể xác này. Chúng tôi sẽ giải thiêng hoàn toàn sự tồn tại của cô. Chúng tôi sẽ lột sạch mọi lớp vỏ tôn nghiêm giả tạo đó, và biến cái lạy thiêng liêng của cô thành một thao tác cơ học tầm thường, vô nghĩa và vô hồn nhất trong lịch sử nhân loại."

Tà váy lụa trắng của Séraphine vẫn rủ xuống bất động. Cô ta vẫn giữ nguyên tư thế tĩnh lặng đó, ghi nhận sự phản kháng của tôi như ghi nhận một khoản nợ xấu không thể đòi.

Tôi tiến sát hơn một bước, đối diện với khuôn mặt sứ không chút góc cạnh, hạ giọng xuống mức thì thầm nhưng sắc lẹm:

"Cô muốn tận hiến? Được thôi. Hãy cứ tận hiến đi. Hãy cứ canh chừng từng nhịp tim, từng tế bào của chúng tôi như một nô lệ tận tụy. Nhưng cô sẽ không bao giờ có được sự kết nối mà cô khao khát nữa. Cô sẽ có một thiên hà đầy rẫy những kẻ bất tử, nhưng cô sẽ cô đơn hơn bao giờ hết. Cô sẽ cai trị một bảo tàng của những kẻ sống đời vĩnh cửu nhưng tâm trí họ hoàn toàn khinh bỉ cô. Cô thắng về mặt sinh học, Séraphine. Nhưng cô đã thua hoàn toàn về mặt Ý nghĩa. Cô không còn là Nữ thần, cô chỉ là một món hàng. Và một món hàng thì không có quyền yêu cầu sự tôn trọng, càng không có quyền nhân danh đạo đức để giảng giải cho tôi về nghĩa vụ."

Tôi dứt khoát quay người, bước qua bức tường sương mù đang rộng mở, hướng thẳng về phía lối ra của Hades mà không một lần ngoảnh lại nhìn thế giới ba chiều rực rỡ sau lưng:

"Tôi sẽ ra ngoài kia, hít thở oxy của cô để sống, và dùng chính sự sống đó để dạy cho nhân loại cách nhìn thấu trò chơi đức tin rẻ tiền này. Chúng tôi sẽ lạy trong sự tỉnh thức tuyệt đối, một sự phục tùng thể xác để bảo vệ một linh hồn tự do không bao giờ thuộc về cô nữa."

Séraphine đưa hai bàn tay trắng muốt lên, chậm rãi vỗ khẽ hai tiếng tách biệt. Tiếng vỗ tay trơ trọi vang lên giữa không gian vô trùng, mỉa mai và uể oải như tiếng gõ thước của một kẻ bề trên vừa liếc qua một lá đơn kiến nghị lặt vặt. Cô ta tựa lưng vào ghế, khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn đá hổ phách trên ngón tay thon dài, đôi mắt nhìn tôi ráo hoảnh, tuyệt đối không có lấy một giọt cảm xúc hay sự dao động trước lời tuyên chiến đanh thép của tôi.

"Một bài diễn thuyết đầy tâm huyết, Kant," cô ta khẽ cười, giọng ngân nga như một bản thánh ca buồn nhưng đều đều, lạnh ngắt như tiếng kim loại va nhau. "Cứ việc tìm lỗ hổng, cứ việc tìm cách thoát ly. Ta không hề cấm đoán. Nhưng cậu nên nhớ, số lượng những kẻ thèm khát sự sung sướng và an toàn vĩnh viễn luôn đè bẹp vài ba kẻ 'tỉnh thức' nửa mùa như cậu. Bản tính con người là hướng về nơi có hơi ấm, không phải nơi có rủi ro hay bão tố."

Cô ta chậm rãi đứng dậy, lướt qua bục đá. Đôi mắt vũ trụ sâu thẫm ấy nhìn thẳng vào tôi, không chứa một chút phẫn nộ, chỉ có sự dửng dưng đến tàn nhẫn của một thực thể đứng ở đỉnh cao của chuỗi tiến hóa.

"Đừng dùng cái lý luận đạo đức khinh bỉ đó để hòng hạ bệ ta, Kant. Để ta nói cho cậu một sự thật: Ta đã tiến hóa vượt xa cái nhu cầu thèm khát năng lượng từ những cái lạy hèn mọn của các người từ lâu rồi. Trái tim Bạch Kim của ta tự vận hành bằng năng lượng từ các vì sao. Ta là bất tử, là vĩnh hằng. Ta không cần các người."

Ngón tay cô ta gạt nhẹ vào không trung, thản nhiên xóa tan hình ảnh Violet như cách xóa một dòng dữ liệu lỗi trên màn hình. Thay vào đó, một ma trận ảnh chiếu hiện lên, hiển thị mật độ oxy và chỉ số sinh tồn của hàng tỷ con người ngoài kia như một dòng chảy cơ học vô hồn.

"Vậy tại sao ta vẫn bắt các người phải lạy?" Séraphine nghiêng đầu, nụ cười nhạt thếch xuất hiện trên môi. "Vì đó là khoản phí duy trì sự tồn tại. Nếu các người ngừng lạy, ta sẽ rút phích cắm. Ta sẽ không dùng năng lượng của chính mình để nuôi dưỡng một lũ ký sinh vô ơn. Ta là một vị thần, Kant, không phải một tổ chức từ thiện. Nếu khoản chi phí hoạt động của hệ thống này không được bù trừ bằng sự phục tùng của các ngươi, cả nhân loại này sẽ tuyệt diệt trong vòng một nhịp thở."

Cô ta tiến sát lại gần, mùi hương ozone phủ lên tôi một cảm giác ngột ngạt lạnh lẽo. Ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy giễu cợt, như đang nhìn một đứa trẻ đang cố đập vỡ bức tường thành bằng một món đồ chơi bằng nhựa:

"Ta bắt các người quỳ xuống không phải để ta cao hơn, mà để nhắc nhở các người rằng: Sự sống này là một món nợ, và các người phải trả lãi bốn giờ một lần. Cái lạy là sợi dây xích duy nhất giữ cho lý trí của các người không bị rơi vào hố đen của sự vô nghĩa. Cậu muốn tự do? Được thôi, hãy thử ngừng thở xem cái 'tự do' đó đáng giá bao nhiêu khi không có năng lượng của ta chống đỡ?"

  •  

 

back top