Câu trích dẫn ấy rơi vào không gian, nặng nề và lạnh ngắt như một phiến đá dập tắt mọi âm thanh. Trong một nhịp thở, tôi đứng bất động, cảm giác như toàn bộ hệ thống triết học mình từng xây dựng đang rệu rã sụp đổ trước mặt thực thể này. Cô ta không chỉ cướp đi oxy, cô ta đang cướp đi cả lý tưởng của tôi.
Nhưng rồi, cái lạnh vô trùng của căn phòng thấm qua đế ủng, và hình ảnh Violet tan vào lửa đỏ một lần nữa rực cháy trong tâm trí.
Tôi dừng đà lùi lại. Tôi siết chặt hai nắm tay cho đến khi các khớp xương trắng bệch, ép bản thân phải đứng thẳng trước hố đen sâu thẳm trong đôi mắt cô ta. Tôi ngẩng cao đầu, để cho vị ozone lạnh buốt tràn vào buồng phổi, thiêu đốt sự hoang mang cuối cùng.
"Séraphine, nếu cô tự coi mình là hằng số, là quy luật của vũ trụ này, thì cô cũng phải gánh vác trách nhiệm của một người thầy," tôi gằn từng tiếng, áp lực từ giọng nói của chính mình dội lại từ những bức tường trắng. "Một người mẹ tốt không bao giờ giữ con mình trong nôi mãi mãi. Bà ấy dạy nó cách bước đi, ngay cả khi biết nó sẽ ngã và chảy máu. Cô sở hữu quyền năng vô hạn, nhưng cô đang dùng nó để triệt tiêu mọi tiềm năng của chúng tôi."
Tôi nhìn vào khoảng không giữa hai người, nơi mùi ozone vẫn lảng bảng.
"Cô có nghĩa vụ phải dạy chúng tôi tự lập, dạy chúng tôi cách tồn tại mà không cần đến hơi thở vay mượn. Một sự tồn tại phụ thuộc hoàn toàn vào kẻ khác không phải là sự sống, đó là sự ký sinh. Nếu cô thực sự yêu thương nhân loại, hãy cho chúng tôi cơ hội để thất bại, để già đi, và để chết như những sinh vật có ý chí, chứ không phải những vật nuôi trong một phòng thí nghiệm vĩnh cửu."
Séraphine chậm rãi đứng dậy. Tà váy lụa trắng lướt trên mặt sàn trắng muốt không một tiếng động, tựa như một dải sương mù dịch chuyển. Đôi mắt sâu thẳm của cô ta nhìn xoáy vào tôi, sự bao dung toát ra từ đáy mắt ấy mang một sắc thái đáng sợ đến mức lạnh gáy. Cô ta không hề tức giận, cũng không phủ nhận. Ngược lại, cô ta khẽ nghiêng đầu, dùng chính thứ vũ khí của tổ tiên tôi để phản đòn:
"Cậu nói về nghĩa vụ? Nực cười thay, chính vị Kant của thế kỷ 18 mà cậu tôn thờ cũng từng lập luận rằng: Kẻ có năng lực càng lớn thì nghĩa vụ càng cao. Ta có nghĩa vụ tận hiến cho nhân loại vì quyền năng của ta là vô hạn. Và ta đang làm đúng như thế."
Cô ta bắt đầu bước từng bước chậm rãi quanh tôi. Chuyển động ấy không mang tính đe dọa vật lý, nhưng nhịp điệu đều đặn của nó khiến tôi có cảm giác mình là một con mồi đang bị bao vây bởi một ma trận lý lẽ sắc lẹm.
"Ta tận hiến bằng cách nào cậu biết không?"
Giọng cô ta vang lên từ phía sau lưng tôi, đều đều và lạnh buốt.
"Ta dâng hiến sự tự do của chính mình, sự tĩnh lặng của mình để làm nô lệ cho từng nhịp thở của hàng tỷ con người. Ta phải điều tiết từng phân tử oxy, canh chừng từng nhịp tim, ngăn chặn từng tế bào lỗi phát sinh. Ta không được phép nghỉ ngơi, không được phép biến mất, vì mạng sống của các người nằm trong tay ta. Đó chính là Sự tận hiến tối thượng của Quyền lực."
Séraphine dừng lại ngay trước mặt tôi, đột ngột đến mức luồng khí mang vị ozone từ người cô ta phả thẳng vào mặt tôi.
"Cậu bảo ta dạy các người tự lập? Để làm gì? Để các người lại quay về với sự hữu hạn, với cái chết ở tuổi 80, với những cuộc chiến tranh vì đức tin và tài nguyên cạn kiệt? Ta đã đưa các người đến đỉnh cao của sự tiến hóa, nơi các người có thể dành vĩnh cửu để suy tưởng và sáng tạo mà không bị cái chết làm phiền. Cậu muốn ta 'tận hiến' bằng cách buông tay để các người rơi vào hư vô sao?"
Cô ta ghé sát lại, khoảng cách chỉ còn tính bằng gang tay:
"Trả lời ta xem, Kant: Nghĩa vụ nào cao cả hơn? Nghĩa vụ bảo vệ sự tồn tại tuyệt đối của một giống loài, hay nghĩa vụ trả lại cho họ cái quyền được tự hủy hoại mình dưới danh nghĩa 'tự lập'?"
Tự Do Hay Nô Lệ
Căn phòng trắng bỗng chốc trở nên đặc quánh áp lực. Tôi đứng thẳng, đối diện với họng súng của định mệnh, dùng tất cả tàn dư của lý tính để thốt lên lời tuyên ngôn cuối cùng của một giống loài không chịu cúi đầu:
"THÀ DIỆT VONG CÒN HƠN NÔ LỆ!"
Câu nói ấy vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng vô trùng. Tôi chờ đợi một cơn thịnh nộ, một tia sét điện từ, hoặc ít nhất là một sự khinh bỉ từ Nữ thần. Nhưng không. Séraphine khẽ tựa lưng vào chiếc ghế trắng, đôi mắt cô ta không gợn chút sóng trường cửu. Cô ta nhìn tôi như nhìn một bài toán đã có đáp án từ trước khi nó được đặt ra.
"Thà diệt vong?" Séraphine lặp lại, giọng nói mượt mà như nhung nhưng sắc lạnh như băng. "Cứ việc, Kant. Ta có ngăn cản ai không? Cậu nhìn lại đi. Có ai tới Hades để dựng đầu Violet dậy, bắt cô ta phải lạy không? Có đội quân nào của Victoria tới ép Robert phải tỉnh táo, bắt ông ta phải nhận gói nâng cấp tế bào không?"
Cô ta vung tay, những hình ảnh về sự im lặng của Violet và cái lưng còng của Robert hiện lên giữa không trung.
"Họ đã chọn, Kant ạ. Violet chọn buông tay, và ta để cô ấy đi. Cô ấy đã 'diệt vong' theo đúng ý nguyện của mình, và ta đã tôn trọng điều đó bằng một lễ hỏa thiêu đẹp đẽ nhất. Ta không ép ai phải sống. Ta chỉ cung cấp điều kiện để sống. Việc cậu chọn hít thở hay chọn ngạt thở là quyền năng tối thượng của riêng cậu."
Ba Định Luật
Séraphine đứng dậy, bước từng bước chậm rãi quanh bục đá nơi con dao vẫn nằm im lìm.
"Ta tôn trọng tự do cá nhân tuyệt đối, Kant. Nhưng ta vận hành thiên hà này dựa trên một bộ khung mà cậu có lẽ sẽ thấy quen thuộc. Gọi đó là Ba định luật của Robot phiên bản Nữ thần cũng được:
- Sự tồn tại: Ta không được phép để nhân loại bị tiêu diệt (đó là nghĩa vụ tận hiến của ta).
- Sự tự trị: Ta phải tuân thủ ý chí của cá nhân, miễn là ý chí đó không dẫn đến việc hủy diệt kẻ khác hoặc hủy diệt hệ thống duy trì sự sống chung.
- Sự không xâm phạm: Không ai được quyền tước đoạt oxy của người khác dưới danh nghĩa tự do của mình."
Cô ta dừng lại ngay trước mặt tôi, chỉ cách một gang tay.
"Cậu muốn diệt vong? Đó là quyền của cậu. Nhưng cậu không có quyền bắt hàng tỷ người ở E5 phải diệt vong theo cái lý tưởng của cậu. Họ muốn sống. Họ muốn hạnh phúc. Và ta có nghĩa vụ bảo vệ họ khỏi chính cậu. Ở đây, ta không phải là kẻ độc tài. Ta là Bức tường ngăn cách giữa sự sống và hư vô. Ta cho các người tự do trong cái lồng, vì ngoài cái lồng ra, chẳng có gì cả ngoại trừ cái chết."
Tôi nhìn con dao, rồi nhìn Séraphine. Cô ta đã dùng chính logic của tôi để khóa chặt tôi lại. Nếu tôi giết cô ta, tôi là kẻ diệt chủng (Genocidal). Nếu tôi không giết cô ta, tôi thừa nhận sự tồn tại của cô ta là cần thiết. Séraphine đã biến sự nô lệ thành một Dịch vụ công cộng. Cô ta không phải là chủ nô; cô ta là một nhà cung cấp oxy có điều kiện.
"Vậy ra” Tôi khàn giọng, "Sự tự do duy nhất mà cô dành cho chúng tôi, là quyền được chết trong im lặng?"
"Đó chẳng phải là sự tự do thành thực nhất sao?" Séraphine mỉm cười, một nụ cười tàn nhẫn và bao dung. "Không ai ép cậu phải lạy cả, Kant. Cậu có 4 giờ để chọn. Mỗi 4 giờ một lần, cậu lại có quyền chọn Diệt vong hoặc Nô lệ. Cuộc cách mạng của cậu nằm ngay trong lồng ngực của cậu đấy. Cậu có dám ngừng thở không?"
