Kiếp Mộng Cầm: Khởi Đầu Mới

Cầu Sinh

 

Nuôi Cơm

 

Sáng hôm sau. Gã dạy tôi nấu cơm.

 

​Biết tôi khiếp sợ ngọn lửa đỏ đến mức run rẩy, Đức Nhơn không bắt tôi phải đụng vào đống củi than lèo xèo ngoài bếp. Gã lấy ra thứ gọi là nồi cơm điện, sợi dây dẫn thắt nút đã cắm sẵn vào vách tường. Gã bốc một lượng gạo thả vào trong, chỉ cho tôi mức nước cần đổ sao cho vừa vặn cho cả sáng lẫn chiều, rồi bảo chỉ việc dùng ngón tay ấn chiếc nút nhỏ xuống là xong. Không có khói, 

Chỉ hơi nóng. Hết buổi trưa rút dây. Chiều chờ gã về

 

​Đến trưa, chiếc nồi bật nút, tỏa hương thơm phức. Tôi chỉ xới cơm trắng ra ăn không, không có thức ăn nào kèm theo. Tôi vừa nhai nhai thứ hạt bột mềm ngọt ấy, vừa ngồi thu mình nơi bậu cửa ngóng chờ bóng dáng Đức Nhơn trở về tổ. Tôi đợi gã mang theo những con mồi mới, dù là cá biển hay thịt thú rừng, gã sẽ tự tay xử lý chúng dưới bếp.

​Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn sợ lửa. Mỗi khi nhìn thấy đốm sáng lập lòe hay làn khói xám bốc lên từ đống than của gã, cơ thể này lại vô thức co rúm lại đầy cảnh giác.

 

Cứ thế, một khoảng thời gian dài đằng đẵng trôi qua.

 

​Tôi sống một cuộc đời thảnh thơi đến lạ kỳ. Không còn cái đói nguyên thủy cào xé ruột gan, cũng chẳng có sự kiệt quệ đày đọa thân xác. Mỗi ngày thức dậy, tôi chỉ việc ấn chiếc nút nấu cơm rồi lững thững đi dạo ngoài bờ biển. Trưa đói, tôi quay về tổ ăn chén cơm chín ấm nóng, rồi lại nằm lười nhác chờ đợi buổi chiều gã mang thịt về.

 

Tôi cũng đã biết cách mở chiếc lọ thủy tinh, rắc vài hạt muối trắng tinh vào chén cơm không. Vị mặn mòi đơn giản ấy làm đống hạt bột buổi trưa trở nên dễ nuốt hơn hẳn.

​Buổi tối, tôi ăn cơm cùng gã. Thi thoảng, khi gã cúi xuống thì thào những âm thanh khào khào vô nghĩa bên tai, tôi lại tự nhiên nằm xoài ra, mặc kệ gã muốn làm gì thì làm.

Tôi khẽ suy nghĩ: cuộc sống này xem ra cũng thật nhàn hạ nhỉ? Chỉ là... sao mùa lên cơn của gã đàn ông này lại kéo dài đằng đẵng đến thế? Tôi cứ mòn mỏi mong chờ cái bụng này mau chóng có dấu hiệu mang thai để chu kỳ kết thúc, để gã buông tha cho tôi trở về với sự yên tĩnh.

 

Quả thực dưới sự đòi hỏi giao hoan liên tục của hắn. Tôi cũng đã bắt đầu cảm thấy chút mệt mỏi rồi.

 

Cầu Sinh

Một tối nọ, bóng đêm đậm đặc bao trùm lấy căn nhà lá. Gã lại rướn người tới, phả vào tai tôi thứ hơi thở hầm hập cùng những lời thì thào quen thuộc.

Nhưng lần này, tôi ngán rồi. Trò nào làm đi làm lại mãi, không mang lại lợi ích gì mới mà chỉ toàn đau đớn thì cũng phải phát chán. Mùa của con đực này dài một cách phi lý, chưa kể làn da mỏng manh bị gã thô bạo giày vò từ đêm trước vẫn còn nóng rát, ê ẩm khắp người,

Sự chịu đựng của tôi đã chạm giới hạn.

Khi bàn tay thô ráp của gã vừa chạm vào gần vùng da thịt đang đau rát, tôi không chịu đựng nổi nữa. Không một chút đắn đo, tôi dứt khoát dồn lực đẩy mạnh gã ra xa, giật phắt vạt áo sơ mi xuống rồi cuộn chặt người lại để giấu đi những vùng yếu hại.

Tôi gằn giọng qua kẽ răng:

— Không. Đủ rồi!

Bốp!

Một cú tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt tôi. Đau. Đau rát bỏng. Đầu óc tôi choáng váng, vị mặn chát của máu rỉ ra nơi khóe môi. Đức Nhơn rít lên, gương mặt méo mó đầy thú tính:

— Con đ này! Mày kiếm được thằng nào ngon hơn tao nên giờ no xôi chán chè rồi hả?

Tôi run lên bần bật. Gương mặt gã đỏ gay, đôi mắt long sòng sọc lồi ra đầy sát khí. Gã muốn giết tôi? Gã thực sự muốn tước đoạt mạng sống của tôi!

Nỗi kinh hoàng tột độ kích hoạt phản xạ tự vệ dữ dội. Không kịp nghĩ suy, tôi bất ngờ co hai chân, dồn toàn lực đạp thật mạnh vào thứ đang lủng lẳng vô dụng giữa hai đùi gã.

Gã rú lên một tiếng đớn đau thảm thiết rồi đổ sụp xuống nền đất.

Chớp lấy khoảnh khắc ấy, tôi vùng dậy, phóng thẳng ra phía cửa.

Đôi bàn chân trần đập mạnh lên bãi cát nhám ráp. Cát sụt lún dưới sức nặng, sỏi đá và những mẩu vỏ ốc vỡ cứa vào gan bàn chân đau nhói. Gió biển đêm rít lên buốt giá, thốc mạnh vào vạt áo sơ mi lỏng lẻo, táp thẳng vào những vùng da thịt còn đang sưng tấy và nóng rát từ đêm trước. Luồng khí biển mặn chát lùa qua lớp da đang ê ẩm.

Rát. Rát buốt như có hàng ngàn cây kim châm cùng lúc găm vào cơ thể. Tôi đau đớn đến run rẩy, nhưng đôi chân vẫn điên cuồng sải bước, chạy thục mạng về hướng những đốm sáng lập lòe phía xa của xóm chài.

Cổ họng tôi tự động bật ra những tiếng hét thất thanh theo bản năng cầu cứu bầy đàn:

 — Cứu! Cứu mạng với!

Tiếng gào hoảng loạn xé toạc màn đêm tĩnh lặng của bến bãi. Phía bờ kè, vài bóng người đang ngồi dưới bóng đèn vàng vá lưới đêm giật mình buông phắt công cụ. Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên. Chó trong các chòi canh, lán ghe nghe hơi người lạ liền sủa ran khắp các ngõ hẻm. Người ta í ới gọi nhau thức giấc, tiếng chân huỳnh huỵch của dân làng đổ ra đường cát mỗi lúc một đông. Những ánh đèn pin bắt đầu bật lên loang loáng, quét qua quét lại, cắt nát bóng đêm để dò tìm nguồn cơn của tiếng khóc cầu xin.

Tôi cứ thế đâm sầm vào vùng ánh sáng ấy như một con thú kiệt sức tìm về hang.

Một lão già đi đầu, giơ cao chiếc đèn pin rọi thẳng vào người tôi. Vừa nhìn rõ khuôn mặt, lão sững sờ, đôi mắt già nua trợn trừng đầy kinh ngạc rồi hét lớn: 

— Mộng Cầm? Cả tháng qua con đi đâu? Mà... mà quần đâu rồi?

Nhìn xuống đôi chân trần bám đầy cát bụi và sự thiếu thốn trên người tôi, mặt lão lập tức biến sắc. Lão vội vàng quay sang quát lớn, ra lệnh cho đám đàn ông phía sau lùi lại và quay mặt đi nơi khác.

Liền sau đó, một nhóm đàn bà từ trong nhà lao tới, trên tay là những chiếc chăn bông dày sụ. Người to lớn nhất trong số họ lao đến phía tôi trước tiên, giũ mạnh chiếc chăn rồi ôm chặt lấy cơ thể đang run bần bật của tôi để che chắn khỏi những ánh nhìn tò mò.

Hơi ấm nồng đượm từ người bà ta tỏa ra, bao bọc lấy tôi, đẩy lùi hoàn toàn cái rát buốt của gió biển. Bà rỉ rả vỗ về bên tai:

— An toàn rồi, đừng sợ.

Cơ thể căng cứng của tôi thình lình thả lỏng. Sống rồi. Bầy đàn đông đúc thế này. Gã đực hung dữ kia chắc chắn không thể làm gì được tôi nữa.

Từ trong đám đông, tiếng một lão già lạch cạch bước tới, nói vọng vào: 

— Chị Uyên, đưa con nhỏ vào nhà trưởng xóm sưởi ấm trước đi. Ngoài này gió máy quá, thằng đó chắc cũng trốn mất rồi.

Người đàn bà gật đầu. Bầy người bắt đầu di chuyển, bao bọc lấy tôi ở giữa như một thứ giao lợi cần bảo vệ. Đôi bàn chân rớm máu của tôi được dìu đi trên cát, rồi bước lên thềm xi măng mát lạnh của một ngôi nhà khang trang hơn căn chòi lá của gã Đức Nhơn rất nhiều.

Cánh cửa gỗ khép lại, chặn đứng tiếng gầm rít của sóng biển ngoài kia. Tôi được đưa vào một căn phòng nhỏ phía sau. Vài người đàn bà vây quanh tôi. Họ nhanh chóng lột phắt chiếc áo sơ mi lỏng lẻo bám đầy cát biển ra, dùng khăn ấm lau qua loa những vệt da thịt đang sưng tấy của tôi, rồi nhét tôi vào một bộ quần áo dài tay kín mít từ đầu đến chân. Vải áo thô ráp cọ vào da hơi ngứa, nhưng nó dày và đủ ấm để giữ cho cái xác người này không bị đông cứng.

Xong xuôi, họ dẫn tôi ra phòng khách. Lúc này, căn nhà đã chật ních người. Đám đàn ông ngồi bệt dưới sàn, còn những người có vai vế, lớn tuổi thì ngồi trên ghế gỗ. Tôi bị đẩy vào ngồi lọt thỏm giữa vòng vây chất vấn của bầy người.

Người đàn bà to lớn ban nãy ngồi ngay cạnh tôi. Một người đàn bà khác mang lên ly nước, cung kính bảo: 

— Bà Uyên, nước cho con nhỏ uống đỡ hốt hoảng nè bà.

Tôi không trả lời câu hỏi nào, cũng không nhìn ly nước. Tôi co hai chân lên ghế gỗ, thu người lại thành một cục như con thú để sưởi ấm, hai bàn chân trần bám cát bấu chặt vào mép gỗ. Đôi mắt tôi mở to, nhìn chằm chằm không chớp vào ngọn đèn tuýp đang tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhức mắt trên trần nhà.

— Mộng Cầm, rốt cuộc là có chuyện gì? Cả tháng nay con biến đi đâu? Ai làm con ra nông nỗi này? 

— Ông lão trưởng xóm sốt ruột lên tiếng trước.

Cổ họng tôi khô khốc và ngứa ngáy sau trận chạy dài. Thay vì trả lời câu hỏi đi đâu của lão, môi tôi chỉ bật ra mấy tiếng cộc lốc:

 — Nước. Tôi khát.

Người đàn bà bên cạnh vội đưa ly nước ấm vào tay tôi. Cảm nhận được hơi ấm tỏa qua vành ly, tôi cầm lấy, nuốt ực một ngụm lớn cho trôi đi cái nghẹn ở cổ rồi thản nhiên nói:

— Đêm nay, chỗ dưới của tôi đau lắm, ê ẩm hết cả người mà gã cứ đòi trườn lên đè tiếp. Tôi không cho. Gã liền vung tay tát tôi một phát nảy lửa, mắt trợn trừng long sòng sọc nhìn đáng sợ như muốn cắn xé. Tôi sợ gã giết chết mình, liền co chân đạp mạnh một phát trúng giữa hai đùi gã, thấy gã đổ sụp xuống gầm rú thì tôi chạy thoát ra đây.

Lời tôi nói ra trơ trọi như một cái xương khô ném giữa nhà.

Tiếng ai đó trong đám đông thảng thốt vang lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh:

— Đêm nay? Còn đau lắm? Việc này... việc này diễn ra nhiều lần rồi à?

Tôi vẫn giữ nguyên dáng ngồi thu mình trên ghế, cơ mặt không một chút dao động, giọng thản nhiên:

 — Đúng rồi. Đêm nay gã đòi, đêm trước thì tôi đau. Đêm trước nữa gã đầy mùi rượu cay nồng, đè nặng lắm. Cứ thế, có mấy hôm gã đi biển về mệt, không làm gì thì tôi được nằm yên.

Tôi cứ thế nghĩ sao nói vậy, nhớ đến cảm giác nào thì buông ra từ đó. 

Lời vừa dứt, cả căn phòng khách bỗng chốc vỡ òa ra như một tổ ong bị chọc giận. Tiếng chửi bới, nguyền rủa của những người đàn bà lớn tuổi lập tức rộ lên bừng bừng đầy giận dữ. Họ đập tay xuống phản gỗ chan chát, mặt mũi đỏ gay vì bất bình:

 — Đồ dâm tặc! Thằng khốn nạn thất đức bất nhân khốn kiếp!. Trời chu đất diệt cái loại súc sinh đó đi! Nó hành hạ con nhỏ ra nông nỗi này!

Tôi nhìn họ, ngơ ngác không hiểu vì sao bầy đàn lại phẫn nộ đến thế. Thấy họ chửi bới con đực đã cho mình ăn, tôi liền cất tiếng bào chữa cho gã: 

— Nhưng gã nuôi cơm tôi mà? Ngày nào gã cũng cho tôi ăn hai bữa cơm trắng với cá nướng, hay thịt thà gì đó, rồi mới leo lên người tôi.

Không gian xung quanh đột ngột rơi vào sự im lặng đến rợn người.

Tiếng chửi bới tắt ngúm. Những đôi mắt đồng loạt trợn trừng, dán chặt vào tôi như đang nhìn một quái thai dị chủng. Họ không còn giận dữ nữa, mà là bàng hoàng, kinh hãi trước cái sự thản nhiên của tôi. Vài người đàn bà, miệng há hốc ra không thốt nên lời. Những tròng mắt vốn đang hung hãn thình lình chùng xuống, nhưng cả bầy người lại đồng loạt giữ im lặng, không một ai dám nhúc nhích hay tiến lại gần tôi thêm một phân. 

Bà Uyên, người đàn bà to lớn ban nãy , đưa bàn tay chai sạn sờ lên trán tôi. Bà không mắng gã Đức Nhơn nữa, chỉ quay sang nhìn ông trưởng xóm rồi chậc lưỡi, giọng run rẩy: 

— Trời đất ơi... Con bé này chắc ngụp lặn dưới biển sâu lâu quá, đầu óc thiếu oxy nên chập mạch mất rồi. Khổ thân con nhỏ, đầu óc không bình thường nên mới bị thằng đốn mạt đó lợi dụng.

Tôi ngơ ngác nhìn bà ta, hoàn toàn không hiểu mấy từ chập mạch hay không bình thường mà bầy người này đang nói nghĩa là gì. Tôi cảm thấy bất bình, liền lên tiếng cự nự: 

— Tôi bình thường mà. Tay chân đầy đủ, cơ thể này cũng giống y như các bà, có thiếu cái gì đâu?

​Câu nói của tôi chỉ khiến họ bật cười xòa. Tiếng cười của bầy người lan ra, xua đi bầu không khí căng thẳng ban nãy. Một người đàn bà bưng đến trước mặt tôi một hộp cơm đầy ắp. Mùi thịt nướng thơm lừng hòa quyện với vị béo ngậy của trứng xộc thẳng vào khứu giác. Nước bọt trong miệng tôi lập tức ứa ra đầy thèm khát.

​Nhưng bản năng hoang dã nhắc nhở tôi phải cảnh giác. Con mồi không tự nhiên dâng đến tận miệng. Tôi kìm nén cơn đói, ngước mắt hỏi thẳng:

​— Tôi phải làm gì?

 

​Nghe tôi hỏi, các bà lại cười xòa rồi đồng thanh đáp lời một cách dịu dàng:

​— Con chỉ cần ăn cho thật no, rồi ngủ một giấc thật ngon đêm nay thôi.

​Năng lượng ấm áp và tiếng cười từ bầy đàn bao phủ lấy không gian, khiến tâm trạng hoang mang của tôi cũng tự nhiên vui vẻ theo. Tôi cầm lấy chiếc muỗng, xúc một miếng cơm đầy thịt nướng bỏ vào miệng.

​Đây là đĩa cơm đầu tiên tôi được dung nạp mà hoàn toàn không phải đánh đổi.

 

back top