Sắc Tím Ba Mươi Giây

Thế Chiến Thứ Ba WW3

 

 

Séraphine chậm rãi bước đi trên mặt sàn bóng loáng, đôi mắt vũ trụ nhìn xoáy vào Kant như thể đang đọc một cuốn sách cũ đã nát bấy:

"Đừng quên, Kant ạ, nhân loại luôn là một chủng tộc được nuôi dưỡng bằng hận thù. Cậu nhìn xem... Không phải chính cậu cũng đang phê phán những kẻ quanh mình đó sao? Cậu khinh bỉ Vance là kẻ cuồng giáo ngu muội, cậu coi Robert là một gã khắc khổ gàn dở, và cậu ghê tởm Violet vì chủ nghĩa khoái lạc trụy lạc của cô ta.

Nhưng hãy nhìn lại đi! Tất cả các người—những kẻ ghét nhau cay đắng vì khác biệt tư tưởng—vẫn đang ngồi chung một bàn, ăn những khối protein do hệ thống của ta tổng hợp, và cùng nhau... chửi rủa ta. Tại sao? Vì ta là Kẻ Thù Chung. Ta là cái neo duy nhất giữ cho sự hận thù của các người có một mục tiêu cố định. Không có ta, nhân loại sẽ ngay lập tức tan rã, rơi vào vòng lặp của chủ nghĩa bộ lạc, nơi mà mỗi sự khác biệt nhỏ nhất cũng đủ để biến người bên cạnh thành kẻ thù không đội trời chung."

Tôi nghiến răng, giọng run lên vì phẫn nộ:

"Cô nói láo! Nhân loại đã tồn tại hơn năm ngàn năm trước khi cô xuất hiện. Chúng tôi đã có văn minh, có nghệ thuật, có tự do mà không cần đến cái xích Oxy của cô!"

Séraphine mỉm cười—một nụ cười mang theo nỗi buồn của một vị thần đã thấy quá nhiều sự diệt vong. Cô ta đưa tay lên. Không trung bỗng chốc vặn xoắn, ánh sáng trắng lóa mắt nhường chỗ cho những thước phim lịch sử đen tối được tái hiện bằng công nghệ holographic cực hạn.

Hình ảnh Thế chiến thứ nhất hiện lên với những chiến hào ngập bùn và máu. Thế chiến thứ hai với những lò thiêu người và nấm hạt nhân rực cháy trên bầu trời. Nhưng kinh khủng nhất là Thế chiến thứ ba.

It’s Evolution Baby

Những thước phim, sự kinh hoàng đã được Maria che giấu vào những góc tối tăm nhất của hệ thống.

Tiếng nhạc vang lên, không phải âm thanh trong trẻo mà là thứ tạp âm rè nhiễu, méo mó rít lên từ những dải băng từ cũ nát của thế kỷ trước. Giai điệu dồn dập, điên cuồng như nhịp đập của một cơn hoảng loạn:

"This land is mine, this land is free. I'll do what I want but irresponsibly. It's evolution, baby!"

Chữ irresponsibly bị kéo dài, nhão nhẹt và đầy mỉa mai, rót thẳng vào tai tôi ngay khi màn hình holographic bùng nổ. Trước mặt tôi, một kỷ nguyên kinh hoàng tái hiện: Phản ứng Nhiệt hạch toàn cầu.

1. Đại dương khô cằn: Những vùng xoáy khổng lồ.

Những cỗ máy trích xuất đồng vị khổng lồ hạ xuống như những con ký sinh trùng cơ khí, chúng không chỉ lấy nước, chúng đang ăn đại dương. Từ những pháo đài bay, vòi rồng áp lực cực đại sục sạo dưới lòng rãnh Mariana, lọc tìm từng phân tử Deuterium (H2) Tritium (H3)  . Nước biển sủi bọt, gào thét trong các máy ly tâm khổng lồ.

Tôi ớn lạnh nhìn xác những con cá voi xanh—những kẻ khổng lồ hiền lành cuối cùng—bị hút vào luồng xoáy áp lực, da thịt vỡ vụn trước khi kịp hiểu tại sao nguồn cội của sự sống lại biến thành nhiên liệu cho sự diệt vong. Những gì còn sót lại là những rặng núi muối trắng xóa, khô khốc như xương người phơi mình dưới ánh mặt trời phóng xạ.

Khi câu hát "It's evolution, baby!" gào thét đến đỉnh điểm, Tôi nhận ra sự thật kinh tởm nhất: Sự tiến hóa mà nhân loại hằng tự hào chẳng qua là khả năng tinh vi hơn trong việc tự sát. Tôi đứng chôn chân, chứng kiến bầu khí quyển bắt đầu bốc cháy, hiểu rằng Séraphine không phải kẻ tạo ra địa ngục này—cô ta chỉ là kẻ nhặt nhạnh những mảnh linh hồn còn sót lại từ đống tro tàn mà tổ tiên tôi đã tự tay châm lửa.

2. Sự im lặng của tảo xanh: Lá phổi cuối cùng bị bóp nghẹt

Đây là cái chết âm thầm nhưng tàn khốc nhất, dẫn đến sự phụ thuộc vĩnh viễn vào Séraphine.

"Trên khắp các bề mặt sông hồ còn sót lại, những thảm tảo xanh—cỗ máy sản xuất Oxy vĩ đại nhất của tự nhiên—bắt đầu biến chất. Những cơn mưa acid mang theo bụi kim loại từ các nhà máy làm giàu nhiệt hạch đã biến nước thành chất lỏng độc hại.

Tảo xanh không còn quang hợp; chúng chuyển sang màu đen xám xịt, kết lại thành từng mảng nhầy nhụa như những vết dầu loang. Sự sống vi sinh vật chết hàng loạt tạo ra một hiệu ứng dây chuyền: mặt nước im lìm không một gợn sóng, không một tiếng tăm. Khi lá phổi xanh của hành tinh ngừng đập, bầu khí quyển mất đi khả năng tự phục hồi, dọn đường cho thảm họa cuối cùng: cơn bão lửa."

3. Cơn bão lửa toàn cầu: Khi bầu trời trở thành kẻ thù

Đây là lúc công nghệ nhiệt hạch phản bội lại chính kẻ tạo ra nó.

"Khi những quả bom nhiệt hạch thế hệ mới phóng đi và phát nổ, nó không chỉ tạo ra một quầng lửa cục bộ. Nó hủy diệt những nhà máy hạt nhân, bùng nổ nguyên liệu lên khí quyển. Và tất cả nổ tung. Phản ứng quá nhiệt bắt đầu kích hoạt một hiệu ứng dây chuyền với lượng Nitơ và Oxy còn sót lại trong không khí. Bầu trời không còn màu xanh; nó chuyển sang màu đỏ rực của máu, rồi tím tái khi các phân tử khí bị xé toạc.

Những cơn bão lửa quy mô lục địa quét qua, hút cạn Oxy trong vòng vài giây. Ở các đô thị, con người không chết vì áp suất vụ nổ, mà chết vì ngạt khí trong tư thế đang cào cấu cổ họng. Lửa cháy không cần củi, nó cháy bằng chính bầu không khí xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, Trái đất trông như một ngôi sao đang hấp hối, một khối cầu lửa rực sáng giữa hư không, trước khi lịm dần thành một viên than đá lạnh lẽo, chân không và chết chóc."

(Tiếng nhạc điện tử rè đặc, lời bài hát gào thét như một lời nguyền rủa): "I am ahead, I am advanced / I am the first mammal to make plans, yeah..."

Séraphine: (Thì thầm, cắt ngang dòng nhạc, giọng cô ta thanh sạch đến mức đáng sợ) "Nhìn đi, Kant. Đó là kế hoạch của các người đấy. 2196, và thế giới chìm trong lửa... ánh lửa từ những quả bom trong đoạn phim phản chiếu vào đôi mắt vũ trụ của cô ta. "Các người đã tự hủy diệt chính mình khi đồng hồ tận thế điểm 11:59. Ta không cướp đi tự do của các người. Ta chỉ là kẻ đã đứng ra, nắm lấy kim đồng hồ và kéo lùi nó lại 5 phút ngay trước khi mọi thứ tan thành tro bụi.

Nhân loại năm ngàn năm trước có thể tồn tại, nhưng nhân loại nắm trong tay công nghệ nhiệt hạch mà không có sự kiểm soát của ta thì chỉ là một đứa trẻ cầm một quả lựu đạn đã rút chốt. Ta là cái chốt đó. Cậu muốn rút ta ra không? Cậu muốn thấy 11:59 quay trở lại chứ?"

Tôi đứng lặng người. Trước mặt tôi, sự tự do mà tôi hằng mơ ước bỗng trở nên nhỏ bé trước cái bóng vĩ đại của sự sinh tồn. Séraphine không chiếm đoạt tương lai của chúng tôi; cô ta đang bố thí cho chúng tôi một tương lai vốn đã kết thúc từ lâu.

back top