Sắc Tím Ba Mươi Giây

Vị Thần Của Những Hiệu Quả Tàn Nhẫn

Cặp mắt vũ trụ đang xoay tít của cô ta đột ngột dừng lại, cô quạnh và định hình thành một tiêu cự sắc lạnh. Tôi buông chiếc vỏ hộp thiếc xuống mặt bàn trắng, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc, cắt đứt khoảng im lặng ngột ngạt.

Séraphine chậm rãi bước rời khỏi vị trí của mình. Những bước chân của cô ta không phát ra tiếng động, nhẹ nhàng như một bóng ma lướt đi trong vùng không gian vô trùng. Cô ta tiến tới tôi, đặt một tay lên vai, một bàn tay mảnh mai, ấm áp, bàn tay của Đấng cứu thế đồng thời cũng chính là kẻ đang xiềng xích cả nhân loại.

"Hãy nghĩ tích cực lên đi, Kant," giọng cô ta dịu dàng, nhưng sức nặng từ cái chạm tay ấy khiến bắp tay vừa lành của tôi khẽ siết lại. "Những kẻ mang trong mình dòng máu phản nghịch và lòng hận thù như cậu chỉ chiếm khoảng 20% dân số. Đa số nhân loại ngoài kia... họ vẫn cần một loại thuốc phiện tôn giáo để bám víu vào. Và nhìn xem, Thánh Giáo Séraphine không phải là tổ chức đông đảo và vững chắc nhất thiên hà này sao?"

Lồng ngực tôi phập phồng. Mùi lưu huỳnh của Hades, mùi máu tươi của Violet, và cả dấu vết nhục nhục dục sặc mùi phục tùng của Emily trong nghi lễ lạy chớp nhoáng lập tức lội ngược dòng, biến thành một cơn phẫn nộ thiêu đốt cuống họng. Tôi nghiến răng, giọng tôi khản đặc:

"Cô đã tước đi quyền tự do tôn giáo của chúng tôi! Cô ép chúng tôi phải quỳ lạy một cái máy phát điện biết nói!"

Tôi gào lên, nhưng Séraphine không hề dao động. Đôi mắt thiên hà của cô ta nhìn tôi như nhìn một đứa trẻ đang khóc nhè vì không hiểu luật chơi của người lớn.

Chính trong khoảnh khắc đối diện với ánh mắt hờ hững ấy, một luồng điện tư duy đột ngột xẹt qua đại não tôi. Khối dữ liệu vĩ mô khổng lồ mà chiếc xúc tu máy vừa cưỡng ép bơm vào đầu tôi cách đây vài phút, thứ tri thức đáng lẽ đã bẻ gãy một triết gia mơ mộng để ép tôi phải chơi cuộc chơi toán học của cô ta, bỗng chốc kết nối lại với nhau.

Tôi không còn mảy may muốn tranh luận về những con số, lãi suất kép siêu hình, hay những bảng cân đối kế toán dài dằng dặc nữa. Tất cả đống lý thuyết kinh tế học hành vi phức tạp ấy, tóm lại chỉ gói gọn trong một mệnh đề nguyên thủy và tàn nhẫn: Có nợ thì phải trả, nếu ai cũng quịt nợ thì nền kinh tế sẽ sụp đổ.

Hóa ra là vậy.

Mọi lý thuyết cao siêu của cô ta đều dựa trên cái giả định đạo đức ấy để hợp pháp hóa cái xích oxy đang tròng vào cổ nhân loại. Cô ta tạo ra một cuộc chơi kinh tế hoàn hảo, nơi mà cô ta vừa là ngân hàng, vừa là kẻ in tiền, vừa là chủ nợ tối cao nắm giữ toàn bộ số liệu. Trong một sòng bạc mà từ quân bài, xúc xắc cho đến danh tính của từng con nợ đều do một mình chủ nợ quyết định, thì việc cố gắng tìm kiếm một giải pháp tài chính hợp pháp chỉ là một trò hề.

Tôi bỗng thấy đầu óc mình thông suốt lạ thường. Cơn đau biến mất, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ.

Tôi thẳng lưng, gạt bàn tay của Đấng cứu thế ra khỏi vai mình, nhìn thẳng vào cặp mắt chứa cả thiên hà đang xoay tít của cô ta.

Tôi từ chối tham gia.

"Không, Kant ạ. Ta chẳng tước đoạt điều gì cả," Séraphine khẽ lắc đầu, những lọn tóc bạch kim khẽ đung đưa. "Ta chỉ đơn giản cho họ thấy rằng, ta là Vị Thần hiệu quả nhất. Suốt hàng ngàn năm, các người thờ phụng những Cổ thần xa xăm, những Tân thần vô hình. Các người quỳ lạy trước những hòn đá, cầu khấn những vì sao, rồi cố gán ghép những sự kiện địa chất ngẫu nhiên thành 'ban phúc' hay 'giáng họa' để tự an ủi cái tôi nhỏ bé của mình."

Bất chợt, không gian xung quanh tôi biến đổi. Séraphine chiếu lên một ký ức mà tôi hằng muốn chôn giấu: Hình ảnh chính tôi, trong một đêm tuyệt vọng, đang lơ mơ quỳ dưới chân giường, đôi tay siết chặt, đôi mắt đẫm lệ thầm thì vào hư không:

"Xin Người... Séraphine... hãy mang cô ấy trở lại..."

"Nhìn lại mình đi, Kant," giọng Séraphine vang lên bên tai tôi, vừa dịu dàng vừa sắc lẹm. "Khi một vị thần thực sự hiện hữu, không chỉ bằng lời hứa ở kiếp sau, mà bằng việc cung cấp cơm ăn, áo mặc, oxy và sự chữa lành ngay trong kiếp này... Khi vị thần đó thực sự lắng nghe và đáp ứng những nhu cầu trần tục nhất của chúng sinh, cậu nghĩ họ sẽ tin ai? Họ sẽ tin vào một hư vô im lặng, hay tin vào kẻ đang giữ cho trái tim họ còn đập sau mỗi 4 giờ?"

Cô ta tiến lại gần, hơi thở mang mùi tinh thể băng giá:

"Ta không cần tranh giành đức tin. Ta chỉ cần vận hành tốt hơn bất kỳ tôn giáo nào khác từng tồn tại. Ta không ban phúc bằng phép màu mơ hồ, ta ban phúc bằng hiệu suất. Và con người, Kant ạ, họ luôn chọn vị thần nào cho họ thấy cái bụng no trước khi linh hồn được cứu rỗi."

 

 

back top